Priest Profile

 

PRIEST PROFILE
FATHER JOSEPH DUNG BUI


Born: October 29, 1956 in Hue, Vietnam
Entered seminary high school: 1968
Entered Dominican novitiate: 1975
Took solemn vows: 1983
Accepted to St. Vincent de Paul Seminary, Boynton Beach: 1991
Ordained deacon: 1994
Ordained priest with a master’s degree in divinity: May 27, 1995
Assigned to Holy Name of Jesus Parish in Indialantic: November 1, 2003

 


PRIEST ESCAPED FROM COMMUNIST NORTH VIETNAM,

NOW HAPPY TO SERVE ON DIOCESE’S EAST COAST
Laura Dodson
Florida Catholic correspondent
Florida Catholic
May 4-10, 2007


Question: When did you know you were called to the priesthood?

Answer: I was 19 years old. I had been in high school seminary since I was 12. There were three reasons: I wanted to please my father and fulfill his promise; I saw what was happening with the communist takeover (in Vietnam); and I knew that if I wanted to be Jesus’ disciple, I had to follow what he said, “Pick up your cross, deny yourself and follow me.”

Q: What was your father’s promise?


A: The bishop of North Vietnam had taken my father to church to be an altar server and seminarian, but because he was the only son, youngest of nine children, his oldest sister told the bishop, “No.” My father promised that if he had a son, he would send him to the seminary. He sent us to seminary high school, but my brothers didn’t stay.

Q: Tell us more about the communists and your cross.


A: The communists took over in 1975, the year I entered the novitiate to become a Dominican monk. In 1978, they closed all the seminaries, told me to go home and marry; that I couldn’t become a priest because my father was working against the communists.


I joined six other seminarians and stayed with one priest in a little house to labor in the fields from early morning until late at night. It was a big cross to live like that. We prayed and studied together, renewing our vows every year. I took my final vows in 1983, but couldn’t be ordained. I continued working six more years.

Q: Tell us about your escape.

A: All the refugee camps were closed, but in 1989 I was given one chance to escape. I had to escape from Vietnam to become a priest. I think that it was God’s will.

We were 92 people in a tiny boat at night, rescued by a German ship, which took us to a refugee camp in Singapore. Because I was a monk and gave the U.S. government representatives a photo of my dad working as a major for the American government, I was sent to New Orleans in 1990.

My English was so poor and I felt so lonely. I questioned myself why was I here? I had a good life in Vietnam.

I worked in a restaurant for three months, six days including Sunday from 9 a.m. to 10 p.m. and couldn’t go to Mass – not even on Easter Sunday. I went to my boss and explained, “I’m Catholic. I need to go to Mass on Sunday. If I can have Sunday off, I’ll continue working.” My boss said, “No.” And I cried, then I quit.

I was without money, without a green card, unable to speak English, but God sent many to help. I learned I had an aunt in Winter Haven. I met Father Chau Nguyen who was associate pastor at St. Charles Borromeo and he helped me. I was sent to an intense program to learn English and within months was accepted to the St. Vincent de Paul Seminary in Boynton Beach. In four years, I was able to achieve a master’s degree in divinity and on May 27, 1995, Bishop Norbert Dorsey ordained me.
 

Q: What is your favorite assignment?

A: I am so happy wherever I am accepted. Holy Name of Jesus has helped me to grow in my priesthood. People are so welcoming and kind. Father David Page, pastor, helps me out in everything he can. I was afraid and he comforted me. His acceptance of me means everything.

Q: What is the most challenging aspect of your priesthood?

A: Trying to get people close to Jesus. Many people have gotten away from church and God, especially families. We need to bring families to God and Jesus and together. I think God is so suffering to see that marriage is not good. We must bring peole to the church faithfully.

Q: What gives you the most joy?

A: God’s creation. On my day off, I go to the beach and relax. I go to Incredible Pets and to the Brevard Zoo. I balance three things: prayer, I pray everywhere; study, I read books; and rejoicing with music, theater, movies, visiting my friends. So many Vietnamese work in nail salons. I have visited 25 nail salons in Brevard County. I visit one new salon a week and I visit the elderly who are so lonely. I stay a half hour and they are so happy. We have a wonderful Vietnamese community and we gather. We have a new Website:
www.dunglacflorida.com.

Q: Whom do you most admire?

A: My mom. She raised 10 children without my father’s help. My home was like a convent. We all got up at 5 a.m. to say the rosary, we went to Mass, came home for breakfast, then went to school. She raised us to keep our faith in Jesus and God. My mom visited and brought food to my father when he was in jail for seven years. It was my mom who went to get my brother’s body when he was killed in the war to bring it home.

Q: What is your greatest hope?

A: My greatest hope is that this world will be without war, hatred, killing and tragedy. That the world will go forward to more peace and joy – be a better, not a worse place.


Tạm dịch như sau:

HỒ SƠ LINH MỤC
CHA GIUSE BÙI DŨNG


Sinh: ngày 29.10.1956 tại Huế, Việt Nam
Vào Đệ Tử Viện: 1968
Vào Nhà Tập Đa Minh: 1975
Khấn trọn đời: 1983
Học tại Đại Chủng Viện St. Vincent de Paul ở Boynton Beach: 1991
Thụ phong Phó Tế: 1994
Thụ phong Linh Mục với bằng Cao Học Thần: 27.5.1995
Được bổ nhiệm vào giáo xứ Holy Name of Jesus ở Indialantic: 1.11.2003



LINH MỤC TRỐN KHỎI CỘNG SẢN BẮC VIỆT NAM,
VUI SƯỚNG PHỤC VỤ TẠI BỜ BIỂN PHÍA ĐÔNG CỦA ĐỊA PHẬN.

Laura Dodson
Phóng viên báo Florida Catholic
Tuần báo Florida Catholic
Ngày 4-10 tháng 5 năm 2007


Hỏi: Khi nào cha nhận biết ḿnh đă được gọi làm linh mục?

Đáp: Khi tôi 19 tuổi. Tôi đă vào Đệ Tử Viện từ khi 12 tuổi. Có 3 lư do: Tôi muốn làm vui ḷng bố tôi và chu ṭan lời hứa của ông; Tôi đă nh́n thấy điều ǵ đang xẩy ra khi cộng sản chiếm Việt Nam; và tôi biết rằng nếu tôi muốn làm môn đệ của Chúa Giêsu, tôi phải tuân theo lời Ngài đă dậy: “Hăy vác thánh giá, từ bỏ ḿnh, và theo Ta.”
 

H: Bố của cha hứa điều ǵ?

Đ: Vị Giám Mục miền Bắc Việt Nam đă đưa bố tôi đến nhà thờ làm chú giúp lễ và làm chủng sinh; nhưng v́ bố tôi là con trai duy nhất trong 9 người con, nên người chị cả nói với vị Giám Mục: “Không được!” Cha tôi đă hứa là nếu ông có người con trai nào, ông sẽ cho vào chủng viện. Bố tôi đă gởi tất cả anh em chúng tôi vào Đệ Tử Viện, nhưng các anh em tôi đă không ở đến cùng.

H: Cha hăy nói thêm về cộng sản và thập giá của cha.

Đ: Cộng sản đă chiếm toàn bộ Việt Nam vào năm 1975, cũng là năm tôi vào Nhà Tập để trở thành một thầy ḍng Đa Minh. Vào năm 1978, họ đóng cửa các chủng viện, bảo tôi về nhà và lập gia đ́nh. Họ bảo rằng tôi không thể trở thành một vị linh mục v́ bố tôi đă làm việc chống cộng sản.

Tôi cùng với 6 thầy khác ở với một linh mục trong một căn nhà nhỏ để lao động ngoài rẫy từ sáng sớm đến chiều tối. Đó là một thập giá lớn khi sống cực khổ như vậy. Chúng tôi cầu nguyện, học hỏi với nhau, và khấn lại hàng năm. Tôi đă khấn trọn đời vào năm 1983, nhưng không thể chịu chức linh mục. Tôi tiếp tục ở đó 6 năm nữa.

H: Cha hăy nói về sự trốn thoát của cha.

Đ: Tất cả các trại tị nạn đă đóng cửa, nhưng vào năm 1989 tôi đă có được một cơ hội vượt biên. Tôi phải trốn khỏi Việt Nam để làm linh mục. Tôi nghĩ đó chính là Thánh ư của Thiên Chúa.

Chúng tôi gồm 92 người trốn bằng một chiếc thuyền nhỏ vào ban đêm và được tầu Tây Đức cứu thoát đưa vào trại tị nạn ở Singapore. V́ tôi là một tu sĩ và đă đưa cho phái đoàn Mỹ một tấm h́nh của bố tôi làm Thiếu Tá cho quân đội đồng minh Hoa Kỳ, tôi đă được sang định cư ở New Orleans vào năm 1990.

Tiếng Anh của tôi quá kém và tôi cảm thấy cô độc vô cùng. Tôi đă tự hỏi tại sao ḿnh lại đến đây. Tôi đă có một cuộc sống tốt ở Việt Nam.

Tôi đi làm trong một nhà hàng được ba tháng, 6 ngày một tuần kể cả Chúa Nhật từ 9 giờ sáng đến 10 giờ tối, và tôi không thể đi lễ nhà thờ, thậm chí lễ Chúa Nhật Phục Sinh. Tôi đă đến với ông chủ và giải thích: “Tôi là người Công Giáo. Tôi cần đi lễ vào mỗi Chúa Nhật. Nếu tôi được nghỉ Chúa Nhật, tôi sẽ tiếp tục đi làm.” Chủ tôi nói: “Không được!” Tôi buồn quá, rồi nghỉ làm.

Không tiền bạc, không thẻ xanh, không biết nói tiếng Anh, nhưng tôi đă được Chúa gởi nhiều người tới giúp đỡ. Tôi được biết có một bà cô ở Winter Haven. Tôi gặp cha Nguyễn Thanh Châu hiện đang làm cha phó ở nhà thờ St. Charles Borromeo, và cha đă giúp tôi. Tôi đă được gởi đi học tiếng Anh, và trong vài tháng, tôi đă được thâu nhận vào học tại Đại chủng viện St. Vincent de Paul ở Boynton Beach. Trong ṿng 4 năm, tôi đă đậu được bằng Cao Học Thần, và vào ngày 27 tháng 5 năm 1995, Đức Cha Norbert Dorsey đă truyền chức linh mục cho tôi.

H: Cha thích sự bổ nhiệm nào nhất?

Đ: Tôi rất vui sướng ở bất cứ nơi nào tôi được bổ nhiệm. Giáo xứ Holy Name of Jesus đă giúp tôi lớn mạnh trong sứ vụ linh mục. Giáo dân rất niềm nở và tử tế. Cha David Page, chánh xứ, giúp tôi trong bất cứ điều ǵ cha có thể. Tôi đă lo sợ và cha đă nâng đỡ tôi. Việc cha nhận tôi nói lên tất cả.

H: Điều ǵ thách đố cha trong sứ vụ linh mục hơn cả?

Đ: Đó là sự cố gắng đem con người đến gần với Chúa Giêsu. Nhiều người đă bỏ nhà thờ và Thiên Chúa, đặc biệt các gia đ́nh. Chúng ta cần phải đem các gia đ́nh đến với Thiên Chúa, đến với Chúa Giêsu, và đến với nhau. Tôi nghĩ Thiên Chúa rất đau buồn khi thấy hôn nhân bị đổ vỡ. Chúng ta phải giúp người ta trung thành đến nhà thờ.

H: Điều ǵ làm cha vui thích nhất?

Đ: Đó là sự sáng tạo của Thiên Chúa. Vào ngày nghỉ, tôi đi ra biển nghỉ ngơi. Tôi đi đến tiệm Incredible Pets và vào sở thú Quận Brevard. Tôi cân bằng 3 điều: cầu nguyện, tôi cầu nguyện khắp nơi; học hỏi, tôi đọc các sách báo; và tôi thưởng thức âm nhạc, sân khấu, phim ảnh, và thăm viếng bạn bè. Có rất nhiều người Việt Nam làm trong các tiệm móng tay. Tôi đă viếng thăm 25 tiệm làm móng tay ở Quận Brevard. Mỗi tuần tôi đi thăm một tiệm, và tôi cũng đi thăm những người già cô đơn. Tôi ở lạI chuyện tṛ với họ khoảng nửa giờ và họ rất vui sướng. Chúng tôi có một Cộng Đoàn Việt Nam rất tuyệt vời và chúng tôi quy tụ cử hành Thánh lễ với nhau. Chúng tôi mới mở một website:
www.dunglacflorida.com.

H: Cha ngưỡng mộ người nào nhất?

Đ: Đó là mẹ của tôi. Bà đă nuôi dưỡng 10 người con mà không được cha tôi giúp đỡ nhiều. Nhà tôi giống như một tu viện. Tất cả chúng tôi thức dậy vào 5 giờ sáng đọc kinh Mân Côi, đi lễ, về nhà ăn điểm tâm, rồi đến trường học. Mẹ đă dậy chúng tôi tin vào Đức Giêsu và Thiên Chúa. Bà đă đi thăm nuôi bố tôi khi ông ở trong tù cải tạo suốt 7 năm trời. Chính mẹ tôi đă đưa xác anh tôi về nhà khi anh ấy bị giết trong chiến tranh.

H: Sự hy vọng lớn nhất của cha là ǵ?

Đ: Niềm hy vọng lớn nhất của tôi là thế giới này không c̣n chiến tranh, hận thù, chém giết, và thảm họa nữa. Tôi hy vọng là thế giới càng ngày càng tiến đến chỗ ḥa b́nh và hạnh phúc, sẽ là một nơi tốt hơn, chứ đừng tệ hơn xưa.